Huỳnh Trương Văn vào tù cũng đã được 4 ngày rồi .
Cô nhân lúc trời còn sớm mà ghé vào đồn cảnh sát , nói thật Huỳnh Hứa Giai cũng không muốn ghé tới đây chút nào . 5 năm từng ở đây đối với cô đã là quá đủ , ngán ngẩm đến chán chường .
Nhưng dù gì ông ta cũng là ba của cô , chẳng lẽ lại không ghé vào thăm .
Huỳnh Trương Văn đã gầy đi nhiều rồi , nước da sạm vào . Râu ria thì mọc lởm chởm , mới có mấy ngày mà vết nhăn đã in rõ mồn một .
- “ Đúng lúc tao có chuyện cần nói với mày , mày tới đúng lúc lắm “ . Ông ta tuy đang ở tù nhưng từng cử chỉ vẫn như thường ngày , không khác lạ là mấy . Huỳnh Hứa Giai nghe qua cũng biết chắn hẳn ông ta sống cũng rất tốt .
- Ba có chuyện gì cần nói .
- Mau bảo Lệ Phó Thành cho tao ra khỏi đây ngay , nếu không hai chúng mày đừng hòng sống yên ổn .
Cô đứng nhìn ông ta qua song sắt , đến giờ khắc này mà vẫn còn dữ tợn như vậy .
- Ba quên anh ấy là ai rồi sao ? Còn nhà chúng ta là cái gì ? Không phải là một con kiến đang muốn đấu với ngọn lửa sao .
Huỳnh Trương Văn nghe câu trả lời không thoả đáng mà kích động rung mạnh thanh sắt :
- Thế thì mày mau thả Noãn Noãn ra , cả Diệp Lộ nữa .
- “ Không được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451045/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.