Cả ngày cô thấp thỏm lo âu , tối đến về nhà cô vẫn chưa hết lo , chuyện ngày hôm nay có nên nói rõ cho anh biết không . Nếu anh biết rồi liệu sẽ thay đổi kết cục chứ ? Rõ ràng là cô đang nấu bữa tối , mải suy nghĩ mà dao cứa vào tay đến chảy máu . Huỳnh Hứa Giai luống cuống chạy lên lầu lục lọi ngăn kéo tìm băng cá nhân .
Đợi đến cô đi xuống liền tiếp tục bắt tay vào nấu nướng .
Người đàn ông trầm lặng đứng trên đó , ánh mắt vẫn như vậy tàn ác hướng về người con gái đang cặm cụi làm việc . Từng chuyển động một đều bị anh thu vào tầm mắt .
Lệ Phó Thành cầm tập tờ giấy vứt vào sọt rác , toàn là mấy thứ không đâu .
Anh nhớ lại mấy lời bác sĩ nói với mình lúc sáng , cả người dựa ra ghế sau nới lỏng cà vạt .
Giấy tờ đó cũng là bác sĩ đã đưa cho , là giấy khám xét lúc trước Huỳnh Hứa Giai khi còn ở trong đó . Do hôm ấy bị anh kéo về vội nên bây giờ mới đưa được tận tay nhưng anh không đưa cho cô . Mở ra xem một lượt thấy thật vô lí , gì mà nói cô có dấu hiệu của trầm cảm chứ . Không phải vẫn sống tốt sờ sờ ra đấy sao .
Tối hôm ấy sau khi dùng bữa xong , Lệ Phó Thành đã gọi Huỳnh Hứa Giai tới phòng làm việc của mình .
Cửa phòng mở ra rồi đóng lại , đèn trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451043/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.