Thời gian trôi qua , sau khi Lệ Phó Thành xuất viện đám tang của cô rất nhanh được tổ chức .
Anh mặc một bộ đồ đen không khóc không rằng ngồi im trước di ảnh của cô . Một vài người tới hỏi thăm anh cũng chỉ gật đầu cho qua .
Hoa trắng được chất cao ngút , đám người dần ra về . Trợ lí Giang thấy anh ngồi lâu như vậy muốn tiến dậy đỡ anh nhưng bị anh từ chối .
Cô ra đi tất cả mọi người đều biết , đều đến thăm viếng duy chỉ có bố mẹ ruột là không thấy mặt đâu . Thử hỏi nếu cô nhìn thấy cảnh này sẽ ra sao ?
Ôn Điềm cả người run run , đôi mắt đã đỏ hoe ngồi trước di ảnh khóc oà lên . Chẳng lẽ lời cầu nguyện của cô ấy không thành sự thật sao . Không khí bao trùm tang thương . Từ Hạo Sênh không muốn bạn gái mình đau buồn như vậy nhanh chóng đưa cô ấy ra về .
- “ Đồ vô tâm “ . Trước khi ra về Ôn Điềm tức giận nói , cũng không biết là có phải vì kích động quá không .
Tất cả mọi người đều nghĩ anh là một kẻ vô tâm , chỉ là mọi người đều không biết anh đã khóc nhiều đến thế nào , nước mắt cũng cạn . Bọn họ đau lòng sao có thể bằng anh được .
Hai ngày trôi qua , tất cả đều trở về quỹ đạo của cuộc sống thường ngày .
Ban ngày Lệ Phó Thành vẫn đi làm , vẫn xử lí những công việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2450986/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.