Lệ Phó Thành bỗng nhiên ngoảnh mặt đi.
- Mắt anh không nhìn thấy được liệu em có chê bai không.
Huỳnh Hứa Giai lại một lần nữa xúc động, khẽ hôn lên đôi mắt ấy.
- Mặc cho anh có như thế nào em vẫn yêu anh.
Anh bây giờ thật giống như một đứa trẻ, cứ chốc chốc lại hỏi những câu hỏi kì quái. Có khi lại tự ti về bản thân mình.
- “ Về nhà với anh đi, lâu rồi chưa được ôm em ngủ nên anh cũng chẳng ngủ được ngon “. Lệ Phó Thành dịu dàng xoa đầu cô.
- Nhưng...
- “ Anh hiểu em muốn báo ơn những người đã cứu em nhưng cũng hãy quan tâm đến anh nữa chứ, xa em 5 năm trời không phải là điều đơn giản đâu “. Anh ghé sát tai cô, giọng điệu thâm tình mà đến cả hành động cũng đều khiến người ta cảm thấy thương hại.
- Được. Vậy để em chào tạm biệt họ.
Huỳnh Hứa Giai và Lệ Phó Thành cùng đi đến một ngôi làng chài nhỏ ở ven biển, đường đi khá khó khăn.
Cô bước xuống cùng anh mỉm cười, nắm chặt lấy bàn tay anh bước vào.
- “ Ông bà à, cháu về rồi đây “. Cô nói to.
Bà lão gần 60 tuổi chạy vội ra.
- Hôm nay về sớm vậy, nếu về rồi thì mau vào ăn cơm đi.
Bà ấy nói rồi lại đưa mắt nhìn người bên cạnh cô.
- Vị này là...
- Là chồng của cháu.
- À là cậu trai trẻ mà cháu từng kể sao.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2450984/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.