Edit: Thanh Hưng
Vào đêm hôm sau, Phạm Hành Thư đưa cô về nhà nghỉ ngơi, từ khi quen biết tới nay, lần đầu tiên bước vào cửa nhà cô.
Cô lợi dụng cơm trắng còn lại trong nồi cơm điện, bỏ thêm tôm, ngô, đậu nành, củ cải đỏ, cùng với một quả trứng, làm cơm rang trứng lqd thơm ngào ngạt cho anh ăn bữa đêm, mệnh lệnh anh ăn xong, lập tức vào phòng tắm đi tắm.
Phạm Hành Thư vừa ăn, vừa cười khúc khích, trong lòng ấm áp ngọt ngào, bởi vì cô nói: "Em muốn bù lại thịt anh đã thiếu mất, nếu không làm sao anh cõng được em?"
Ăn xong một bàn lớn cơm rang trứng nguyên liệu phong phú, thuận tiện giúp cô thay đèn huỳnh quang bị hỏng, anh ngồi ở phòng khách, sau khi đợi cô tắm xong ra ngoài nói với cô một tiếng, anh cũng nên đi về.
Dương Hân Nông vì đi từ trong phòng tắm ra ngoài, trên người chỉ vẻn vẹn vây quanh một chiếc khăn tắm lớn, hơi nóng mờ mịt hun da thịt tuyết trắng đến ửng hồng, vô cùng mịn màng, vào giờ khắc này cực kỳ mê người......
Anh nhìn đến mắt choáng váng.
"Ngẩn người cái gì?" Cô rút trâm cài tóc cố thanhhuung định ở sau đầu, tùy ý vung vẩy tóc dài, một đầu tóc đen như thác đổ xuống vai trần, đối với một người đàn ông mà nói, đây là hấp dẫn trí mạng cỡ nào, không rung động cũng không bình thường!
"Hân, Hân Nông, anh nên trở về, về nhà ——" Muốn chết, lại nói lắp rồi. Hô hấp anh khẽ rối loạn, mất tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tinh-nhan-tim-kiem-tinh-yeu-dich-thuc/2736983/chuong-6-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.