Edit: Thanh Hưng
"Mẹ ——" Đúng lúc này một thanh âm nhẹ nhàng, vô cùng phá hư không khí vang lên, hai người đang kích tình cuồng nhiệt dây dưa bỗng chốc tách ra, tự mình xấu hổ quay mặt đi.
"Bái Bái, tỉnh rồi?"
"Mẹ, mẹ ở đây nói nhảm." Nó không tỉnh chẳng lẽ bây giờ là trợn mắt nói mớ? Mẹ rất ít khi đầu óc không rõ ràng lắm như vậy a! Nghĩ tới đây, nó có thâm ý khác nhìn tên đàn ông xa lạ kia nhiều hơn một cái.
"Ách, chú ấy là bạn của mẹ......" Trong khoảng thời gian ngắn, thật đúng là không biết giải thích với con gái thế nào.
"Mẹ, bánh pút-đing của con đâu?"
"Oh, đúng! Thiếu chút nữa đã quên rồi, hiện tại mẹ đi mua ——"
Liếc Phạm Hành Thư một cái, lại không ai giữ cô, đáp trả cô một câu: "Từ từ đi, đừng té ngã."
Nghe được câu này của anh mới có thể té ngã!
Cô chỉ có thể chấp nhận đãi ngộ bị đuổi ra ngoài, để lại Phạm Hành Thư ở chung một chỗ với con gái.
"Ách...... Xin chào, chú tên là Phạm Hành Thư......" Người đàn ông thất bại! Ngay cả đối mặt với đứa bé tám tuổi cũng sẽ thanhhuung_dieenddanleequyydoonn luống cuống tay chân, ai bảo hiện tại anh là tội phạm, bị tóm được lúc đang cợt nhả mẹ người ta.
"Cháu nghe được a!" Dương Bái Nhiên cười cười, nghiêng đầu dò xét anh.
"Nghe được cái gì?"
"Chú mới vừa nói, muốn chăm sóc mẹ, chăm sóc cháu."
"Ách......" Rất muốn hỏi cô bé là bắt đầu nghe từ đâu, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tinh-nhan-tim-kiem-tinh-yeu-dich-thuc/2736981/chuong-5-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.