Theo chỉ tay của người khuân vác Catherine đi về phía phòng của họ. Căn phòng rất sang trọng và lịch sự, được trang trí bằng màu xanh ngọc trai và màu xanh gốm. Những bức tường được ốp bằng những tấm ốp hình chữ nhật có in hình những chiếc lá. Hai cánh tủ và cửa phòng tắm cũng đuọc thiết kế theo những đường riền đăng ten trong khi những đồ trang trí được làm bằng một thứ thạch cao quí của Phại lại tạo lên một sự tương phản dễ chịu với màu thảm xanh dịu mắt. Bên cạnh chiếc giường lớn là một bộ bàn ghế xinh xắn; một đôi bàn ghế và một chiếc bàn cà phê đẹp đến nỗi có lẽ vua Louis XVI cũng phải xiêu lòng. Trên chiếc bàn đó có một lẳng hoa hồng trắng thơm ngát.
Khi cánh cửa đóng lại sau lưng họ, Catherine tiến đến chỗ lẳng hoa, và cô nhận thấy có một chiếc phong bì màu xanh lá cây cài trên đó. Cô quay về phía Clay nhìn anh bằng ánh mắt dò hỏi:
- Tôi không biết gì hết, hãy mở ra xem đi. - anh bảo cô.
Chiếc thiệp trong phong bì chỉ vỏn vẹn có mấy chữ: "với tất cả tình yêu thương, Bố và Mẹ".
- Của bố mẹ anh. - Cô chìa tấm thiệp ra, rồi khẽ nhích người ra xa một chút trong khi anh đọc nó.
- Đẹp thật, - anh lẩm bẩm, và gài tấm thiệp giữa những bông hoa. Anh xốc lại áo khoác và chống hai tay lên hông nhìn lướt qua căn phòng. - Đẹp thật, - anh nhắc lại.
- Còn hơn cả đẹp nữa, - cô nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-loi/2380006/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.