Những ngày sau đó, cuộc sống bên Vũ ngọt ngào đúng như lời anh nói, anh muốn bù đắp bao khổ sở quãng thời gian qua cho tôi. Tôi chỉ biết mỉm cười ôm lấy eo anh khi anh nhanh tay đảo trên bếp lửa. Vũ cho tôi dọn dẹp rửa bát cùng anh, ngoài ra anh không khiến tôi động tay vào nấu nướng. Người ta nói đàn ông là chúa vô tâm nhưng dường như Vũ lại chú tâm vào những gì nhỏ bé khiến tôi ngạc nhiên không ngớt. Có lẽ nhờ sự tự lập từ ngày trẻ nên anh có sự quán xuyến tốt mà những công tử ăn trắng mặc trơn không thể nào có được.
Một tay nắm lấy tay tôi đặt trên bụng anh, một tay nhanh tay đảo chảo rau xào, Vũ nhẹ giọng hỏi:
– Em vẫn chưa cho anh câu trả lời em có về Kim Thành cùng anh không?
– Ơ… em có mà, nhưng hiện tại thì chưa được?
– Tại sao?
– Em muốn xong đợt việc này của Sao Việt đã, đang làm dở mà bỏ ngang thì hơi khó, em nghỉ rồi chị Hằng cũng cần một trợ lý nên cũng cần thời gian tuyển người thay em, mình chị ấy làm không xuể. Hơn nữa… em muốn Sao Việt tìm được kẻ đứng sau vụ việc vừa rồi chứ không thể cứ vậy cho qua anh ạ.
– Ừ, anh cũng cho người tìm kiếm bọn chặn đường ba người thợ nhưng đến giờ vẫn chưa thấy bọn chúng. Ít nhất phải tìm được mấy gã đấy rồi kết luận gì thì kết luận.
– Vâng… không tìm được mấy gã đó thì đúng là chìm xuồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lay-nguoi-em-tung-yeu/3387211/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.