Trước thái độ của Vũ, tôi thực lòng không hiểu trong đầu anh đang nghĩ gì, cảm xúc của anh là thế nào, chỉ lạnh giọng hỏi lại:
– Anh đến đây làm gì? Hôm trước… tôi không ra gặp anh được, mẹ tôi nói gì với anh thế? Sáng hôm sau tôi gọi lại anh cũng không nghe!
Vũ hừ nhẹ, đáy mắt ánh lên tia tức giận:
– Mẹ cô nói cô không muốn gặp tôi. Tại sao? Cô nuốt lời nhanh thế sao? À… chắc vì cô sắp lấy chồng rồi… Cô sợ lời đe dọa của tôi nên mới nhận lời tôi lấy lệ đúng không?
Tôi nheo nheo mắt nhìn anh, trong lòng cũng đoán mẹ tôi nói với anh những lời như vậy, ở địa vị của mẹ tôi thì đó là những lời thích hợp nhất khi mẹ làm tôi ngủ say không còn biết gì hết. Còn ở vị trí của Vũ, quả thực… anh không biết tôi nghĩ gì khi chính tôi là người chủ động buông tay anh trước.
– Anh đã biết thế, sao còn đến đây?
Tôi nhàn nhạt hỏi lại, trong lòng tôi… quả tình vẫn giận vì anh không nghe điện thoại của tôi sáng hôm đó. Tôi và Vũ… mâu thuẫn chất chồng, gặp rồi lại chẳng thể giãi bày, chính tôi cũng chẳng hiểu nổi mình nữa…
– Anh trai cô giờ thế nào?
Vũ đã đi thẳng vào vấn đề. Tôi không giữ nổi kiên nhẫn liền quắc mắt hỏi:
– Mọi chuyện là do anh đúng không?
Khóe miệng nhếch nhẹ, Vũ cau mày đáp, đáy mắt có chút giễu cợt:
– Cô nghĩ tôi rảnh làm mấy trò đó sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lay-nguoi-em-tung-yeu/3387201/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.