21
Bảy ngày hạn định đã trôi qua năm ngày, cũng đến lúc ta trở về.
Sáng hôm sau, ta từ biệt phụ mẫu.
Mẫu thân nắm tay ta, trong mắt tràn đầy tự hào.
“Thời cơ đã đến, đi đi, con của ta.”
Xe ngựa dừng trước cửa hông phủ Thừa Ân Hầu.
Môn phòng lập tức mở rộng chính môn, khom người nghênh đón.
Trước cổng chính viện, ma ma hầu bên cạnh bà mẫu vừa thấy ta, suýt nữa bật khóc.
“Thiếu phu nhân! Cuối cùng người cũng về rồi! Thái thái đang sốt ruột lắm!”
Ta khẽ gật đầu, bước vào chính sảnh.
Vợ chồng nhị phòng co rúm ở góc ghế, không còn nửa phần ngang ngược như trước.
Bà mẫu và Tiết Thanh Nhai cũng đều thâm quầng mắt, hiển nhiên mấy ngày liền chưa từng ngủ yên.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Bà mẫu là người đầu tiên nhìn thấy ta, lập tức đứng dậy, hốc mắt đỏ hoe.
“Quy Vãn, c.o.n c.uối cùng cũng về rồi! Chuyện có chuyển cơ gì chưa?”
Ta bước lên, thong dong hành lễ:
“Khiến mẫu thân và thế t.ử lo lắng rồi, việc này đã có manh mối.”
Đôi mắt u ám của nhị phòng lập tức lóe lên tia sáng.
“Thật sao? Vậy chẳng phải chúng ta không cần lo gì nữa?”
Ta cười lạnh một tiếng:
“Phụ thân và huynh trưởng tuy đã nhận lời điều đình, nhưng năm nghìn lượng tiền vốn không thể chối bỏ. Ta đã vì các người tranh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lau-quy-van/5241381/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.