Hầu phủ muốn thật sự đứng vững ở kinh thành, tiến thêm một bước, loại sâu mọt như vậy tuyệt đối không thể tồn tại.
Mà ta, chính là nắm rất chuẩn tính ham c.ờ b.ạ.c lại mê rượu của Tiết Minh.
Nhân lúc hắn lại một lần nữa uống đến nửa say, hứng đ.á.n.h bạc đang cao, ta sắp xếp hai kẻ làm “khán giả”, chuyên đứng bên cạnh hò hét.
Hai kẻ ấy không lộ thanh sắc, chỉ khéo léo xúi giục hắn tăng tiền cược.
Men rượu xông lên, lại được người bên cạnh tâng bốc.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Chút tự chế đáng thương của Tiết Minh lập tức sụp đổ, tiền cược càng lúc càng lớn, cho đến khi mắc nợ c.ờ b.ạ.c khổng lồ.
Những năm qua, nhị phòng ỷ vào sự áy náy của hầu gia và sự mềm lòng của bà mẫu, đã sáng tối moi từ công khố không biết bao nhiêu bạc, ném cả vào cái hố không đáy mang tên Tiết Minh.
Khi ta vừa gả vào phủ tra sổ sách, đã giật mình kinh hãi.
Tiết Thanh Nhai là thế t.ử, sớm muộn gì cũng kế thừa tước vị. Ta không muốn đến lúc đó, ngày ngày phải theo sau dọn dẹp những bãi rác thối này.
Lần này, ta không chỉ muốn ép bọn họ nhả ra toàn bộ lợi ích đã nuốt vào bấy lâu.
Mà còn muốn khiến bọn họ vĩnh viễn không còn vốn liếng để sinh sự nữa! Ta nâng chén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lau-quy-van/5241380/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.