Hắn hít sâu một hơi:
“Những chuyện trước kia, là ta lỗ mãng. Xin lỗi.”
“Thật ra… ta cũng không hẳn là muốn đến Cát Tường Các…”
Hắn dừng lại, dường như đang tìm cách diễn đạt thích hợp.
“Tóm lại, ta đến đó không phải để tìm vui. Sau này chúng ta ở bên nhau, ta sẽ nói rõ với nàng.”
“Ta sẽ học cách làm một người chồng cho ra hồn, trở thành nam nhân đội trời đạp đất.”
Trong giọng nói của hắn mang theo một tia chờ đợi khó nhận ra:
“Lâu Quy Vãn, nàng còn nghe không?”
Nhưng đáp lại hắn, chỉ là nhịp thở đều đặn, dài và nhẹ của ta.
Hắn nín thở chờ một lúc, chỉ nghe tiếng hít thở êm ái của ta, từng nhịp, từng nhịp.
Một lát sau, hắn tặc lưỡi.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Giống như một học trò vất vả gom đủ dũng khí nộp bài, lại phát hiện thầy đã khép mắt ngủ từ lâu.
Dưới ánh trăng lọt qua cửa sổ, Tiết Thanh Nhai nhìn gương mặt ngủ yên của ta thật lâu.
Cuối cùng, hắn vươn tay, cẩn thận kéo chăn đắp kín cho ta.
Trong tĩnh lặng, tiếng thì thầm của hắn tan vào đêm tối:
“Cũng tốt… đợi nàng tỉnh rồi nói sau. Chúng ta còn nhiều thời gian.”
15
Sáng hôm sau từ biệt nhà mẹ đẻ, mẫu thân chuẩn bị cho ta rất nhiều bánh trái tự tay làm cùng các loại bổ phẩm.
Phụ thân cười ha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lau-quy-van/5241377/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.