Huynh trưởng vốn nổi tiếng phong nhã ở Trường An, hôm nay cũng bỏ hẳn vẻ dè dặt, tự tay gắp một miếng thịt cừu nướng lớn cho Tiết Thanh Nhai, bản thân ăn uống cũng hết sức hào sảng.
“Nghe danh muội phu hành sự phóng khoáng đã lâu, nay gặp mới biết là bậc hảo hán đích thực.”
“Đám văn nhân uốn éo kia có gì hay? Ăn thịt miếng lớn, uống rượu bát to mới là bản sắc nam nhi! Không hổ là con trai Vĩnh Toàn Hầu, thống khoái!”
Tiết Thanh Nhai rõ ràng không ngờ vị đại cữu ca này lại coi trọng mình đến vậy.
Trong mắt dâng lên ý cười chân thành, nâng chén đáp:
“Huynh trưởng quá khen, xin mời.”
13
Tiệc tan, huynh trưởng kéo Tiết Thanh Nhai sang thư phòng thưởng trà.
Mẫu thân thì đưa ta trở về khuê phòng năm xưa.
Cửa vừa khép lại, mẫu thân kéo ta ngồi xuống bên giường, thẳng thắn hỏi ngay:
“Ta nghe nói, con và thế t.ử đến nay vẫn chưa viên phòng?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta bình thản gật đầu:
“Vâng. Nữ nhi cảm thấy thời cơ chưa tới, vẫn còn thiếu một chút lửa.”
Mẫu thân nhìn ta chăm chú, giọng nói mang theo vẻ nghiêm túc khi xưa từng khảo học:
“Ồ? Vậy con nói xem, vì sao thời cơ chưa tới?”
Ta đáp:
“Đạo phu thê, nếu chỉ vì nghĩa vụ nhất thời hay xúc động thoáng qua, rốt cuộc cũng là hạ sách.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lau-quy-van/5241376/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.