Tiểu tư không ngờ ta đáp ứng sảng khoái như vậy, sững người, lúng túng lui ra.
Trúc Ty vội vàng:
“Phu nhân, sao người lại đồng ý? Rõ ràng là họ cố tình gây khó dễ!”
Ta nghịch cây trâm son trong tay, cười lạnh:
“Vội gì? Hồi môn vào công khố, lẽ nào thật sự thành của họ? Mẫu thân vốn không giỏi quản lý nội vụ, chúng ta nhân tiện giúp bà san sẻ.”
Buổi chiều, ta mang danh mục hồi môn đã chỉnh lý đến chính viện của bà mẫu.
Danh sách liệt kê rành mạch rõ ràng: khế ước điền sản, vàng bạc cổ ngoạn, không xen lẫn nửa phần giả dối.
Bà mẫu xem đến hoa cả mắt, lại nghe ta nguyện giao hồi môn cho công khố, càng vui mừng khôn xiết.
Nắm tay ta, liên tục khen:
“Đứa trẻ ngoan, thật là hiểu chuyện!”
Nhị phòng đứng bên cạnh chua chát nói:
“Cháu dâu hiền thục thì quả là hiền thục, chỉ là đại tẩu à, chữ còn chẳng biết mấy chữ, làm sao quản nổi những thứ này, chi bằng…”
“Nhị thẩm nói phải. Hay là giao mấy việc vụn vặt cho con dâu, để con thử xử lý, cũng giúp mẫu thân nhẹ gánh.”
Ta cắt ngang lời bà ta, thuận tay nhận chén trà nha hoàn dâng, cung kính đặt trước mặt bà mẫu.
Bà mẫu vốn đã đau đầu vì sổ sách rườm rà, lại thấy ta chu đáo như vậy, không suy nghĩ nhiều liền đồng ý.
“Người ta nói một nàng dâu bằng nửa đứa con gái. Thanh Nhai có được nàng dâu như con, đúng là phúc khí tu từ kiếp trước.”
Bà mẫu kéo ta ngồi xuống bên cạnh, trò chuyện chuyện nhà.
Nhị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lau-quy-van/5241371/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.