03
Sáng sớm hôm sau, ta đúng giờ thức dậy, mặc cho Trúc Ty hầu hạ chải chuốt.
Người trong gương mày mắt trầm tĩnh, phấn son điểm nhẹ. Một thân váy áo chính hồng rắc kim sa, trang nghiêm mà vẫn không mất đi vẻ tươi sáng của tân phụ.
“Phu nhân, hôm nay thế t.ử gia có đến không?”
Dưới mắt Trúc Ty lộ quầng thâm, hiển nhiên cả đêm ngủ không yên.
“Không cần bận tâm đến hắn.”
Ta đáp nhạt nhẽo, cài nốt cây trâm bước lay cuối cùng vào b.úi tóc.
Tua ngọc buông xuống, không lay động lấy nửa phân.
Đúng như lời mẫu thân từng dạy: tư thái chính là ngôn ngữ không lời của nữ t.ử.
Đến chính viện đại sảnh, phu thê Vĩnh Toàn Hầu đã ngồi ngay ngắn ở thượng tọa.
Vĩnh Toàn Hầu Tiết Lệ, người như tên, ánh mắt sắc bén như ưng.
Dẫu mặc thường phục, vẫn khó che lấp sát khí của kẻ xuất thân hành ngũ.
Bà mẫu Vương thị thì gương mặt hòa nhã, chỉ là ánh mắt lảng tránh, hoàn toàn không có phong thái ung dung của chủ mẫu hầu phủ.
Ta mắt không liếc ngang, bước chân vững vàng tiến lên, quỳ xuống đệm gấm đã chuẩn bị sẵn, nhận chén trà từ tay nha hoàn, hai tay nâng cao quá mày.
“Con dâu Lâu thị, kính trà phụ thân.”
Tiết Lệ không lập tức nhận trà. Trong sảnh nhất thời tĩnh lặng.
Ta cúi mắt, cánh tay nâng trà vững như bàn thạch, không lộ nửa phần bối rối.
Hồi lâu sau, Tiết Lệ mới nhận lấy chén trà:
“Đã vào cửa Tiết gia, sau này hãy giữ tròn phụ đạo, an phận quán xuyến gia thất.”
Ta dập đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lau-quy-van/5241370/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.