"Lạc Lạc chưa bao giờ thèm khát vị trí Hoàng hậu, muội ấy làm vậy là vì phủ Tướng quân nên mới làm trái lòng mình. Lúc Tiên đế ban hôn, muội ấy đã không đồng ý rồi!" "Không đồng ý thì đã sao!" Cố Nhan không chịu nhường bước, "Nữ t.ử thế gia đại tộc có ai được tự chủ hôn sự của mình? Lạc Lạc là nữ nhi Tô gia, Tô gia nuôi dưỡng cô ấy mười mấy năm, cô ấy vốn nên vì vinh quang gia tộc mà không tiếc hy sinh cả đời mình!"
Tô Tín đầy vẻ không thể tin nổi, thốt lên: "Lần đầu chúng ta gặp nhau, thấy một nữ t.ử vì gia cảnh bần hàn mà bị ép bán làm thiếp cho lão bá hộ bảy mươi tuổi, lúc đó nàng đã nói nữ nhi nên độc lập tự chủ, không nên vì gánh nặng gia tộc mà đem hạnh phúc cả đời ra lót đường cho kẻ khác, dù là người thân cốt nhục cũng không được! Nàng còn cứu người đó khỏi hố lửa, giúp cô ấy bắt đầu cuộc đời mới. Những gì nàng từng tin tưởng, nàng quên hết rồi sao!"
Cố Nhan nghẹn lời, đứng sững tại chỗ, thần sắc tối sầm lại. Tô Tín nói tiếp: "Nàng từng kể với ta, nữ t.ử 'hiện đại' mỗi người đều có giá trị và tín ngưỡng riêng, không bao giờ sống phụ thuộc vào ai. Nhắc đến hôn sự của Lạc Lạc, nàng luôn khinh thường, còn khuyên ta hãy để muội ấy theo đuổi hạnh phúc của chính mình." Giọng Tô Tín tràn ngập thất vọng: "Nàng từng độc lập tự cường, rạng rỡ như thế, sao giờ lại biến thành thế này!"
Nhìn Cố Nhan đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lat-do-nu-than-xuyen-khong/5294091/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.