Trên yến tiệc vẫn là cảnh ca múa thái bình, tân khách vui vẻ. Thẩm Ngọc bước xuống, đặc biệt ngồi cùng bàn với ta. Ta vội vàng đứng dậy: "Bệ hạ, như vậy không hợp quy củ." Thẩm Ngọc thần sắc ôn nhu: "Ngồi xuống đi, trẫm chỉ muốn nói chuyện với nàng." Hắn cầm chén rượu lên, vẻ mặt có chút ưu thương: "Chuyện trẫm trì hoãn hôn ước trước kia, nàng có oán trẫm không?" "Thần nữ không dám."
Thẩm Ngọc nắm lấy tay ta, tự giễu: "Nàng cũng biết trước kia là Khương thị - nhà ngoại của Thái hậu nắm quyền, trẫm chẳng qua chỉ là một con rối, ngay cả hôn sự của mình cũng không thể tự quyết. Nhưng giờ khác rồi, Thái hậu đã băng hà, tộc Khương thị cũng đã tan thành mây khói, trẫm cuối cùng cũng có thể tự mình làm chủ. Nàng sẽ là Hoàng hậu của trẫm, trẫm nhất định sẽ đối tốt với nàng."
Ta chậm rãi rút tay ra, thần tình xa cách, gượng cười nói: "Thần nữ đa tạ bệ hạ." Thẩm Ngọc thấy ta hờ hững, tưởng rằng ta không tin, liền kéo mạnh ta vào lòng, vội vã nói: "Những gì trẫm nói đều là thật, nàng nhất định phải tin trẫm." Ta dùng sức đẩy vai hắn, muốn thoát khỏi vòng tay kia.
Đột ngột, một bàn tay to lớn kéo ta ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c Thẩm Ngọc. "Bệ hạ, xin ngài tự trọng!" Ca ca giận dữ lên tiếng. Ta rúc vào lòng ca ca, hơi thở thanh lãnh từ người huynh ấy bao trùm lấy ta, xua tan nỗi bất an và lo âu trong lòng.
Ánh mắt Thẩm Ngọc lóe lên tia khiêu khích: "Trẫm chẳng qua chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lat-do-nu-than-xuyen-khong/5294090/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.