Càng nghĩ Trần Phong càng phấn khích.
Anh ta không lập tức đồng ý mà tỏ ra do dự, dùng chiêu “dục cầm cố túng”:
[Làm vậy có phải không hay lắm không? Các em đều là gia đình của anh, anh không thể nhận tiền của các em.]
Fan của anh ta hầu hết là những cô gái tuổi teen nổi loạn. Chỉ cần nghe hai chữ “gia đình” là cảm xúc lập tức dâng trào.
[Không sao đâu anh ơi, tháng này em có thể ăn ít lại, tiết kiệm được 500 nghìn để gửi cho anh.]
[Em sẽ xin bố mẹ thêm một chút tiền.]
[Mọi người xin tiền bố mẹ thế nào vậy? Tiền tiêu vặt của em cố định lắm, dù xin thêm cũng không được.]
[Thì cứ kiếm cớ thôi, bảo là làm hỏng đồ của bạn học cần bồi thường hoặc nói bị bệnh. Nếu không thì lén lấy điện thoại của mẹ chuyển khoản, họ sẽ không phát hiện đâu.]
Trần Phong lặng lẽ đọc cuộc thảo luận về cách lừa dối bố mẹ từ những người hâm mộ trẻ.
Anh ta chẳng hề thấy áy náy. Ngược lại, anh còn cảm thấy đây chính là bản lĩnh của mình.
Ai bảo đám trẻ này ngốc nghếch? Anh chỉ buột miệng nói vài câu mà chúng đã nhao nhao góp tiền. Có cô thậm chí còn xung phong “hiến thân” cho anh.
Lúc này, quản lý lên tiếng hỏi: “Gần đây cậu lại chơi cá độ nữa phải không? Tối qua tôi nhận được mấy cuộc gọi đòi nợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lat-ban-roi-ngoi-sao-tuyen-18-bong-choc-vut-sang-/3742225/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.