Tu luyện khắc khổ, đợi đến khi tu vi đủ cao để ngao du vũ trụ, nhưng Nhiên không cách nào tìm kiếm được tinh cầu màu lam ấy, ngược lại ngoài ý muốn đi tới một nơi hoang sơ không người, nhưng cũng sắp phát sinh biến đổi mạnh mẽ như địa cầu.
Cậu bất đồng với Thương, từ khi có ý thức phải dựa vào hấp thu tinh hoa thiên địa không ngừng mà lớn dần, nhưng tất cả kĩ năng đều do khổ luyện mà thành.
Bởi vì cậu không có thân thể tiên thiên tốt đẹp như Thương, cậu chỉ là một gốc cây vừa khéo gặp được Thương bảo vệ mới sống đến bây giờ.
Những năm gần đây Thương chăm sóc cậu rất tốt, cũng bảo hộ rất khá.
Tuy rằng về sau cậu luôn là người chăm lo cuộc sống ẩm thực của anh, nhưng Thương vẫn làm nhiều nhất.
Không hề có một khắc buông tha cho việc tìm kiếm tinh cầu màu lam thân thuộc ấy, vì cây mà mình yêu, Nhiên cũng không vì nhất thời thất bại mà suy sút.
Cậu một lần nữa tỉnh lại, dựa vào nghị lực cường đại cùng tín niệm kiên định với người yêu, tự lập nên một thế giới mới tinh, cũng đủ có căn cơ, đủ thực lực, lúc tìm được Thương có lẽ sẽ càng dễ hơn.
Nơi này, bắt đầu có sinh mệnh cậu cùng tồn tại.
Nơi này, được cậu đặt tên là là Coleman.
So với cuộc sống không ngừng tiến lên nỗ lực của Nhiên, từng ngày của Thương tựa như không bao giờ hết mỏi mệt.
Linh lực của anh suýt nữa bị Địa Cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-thap-cua-toi/2140218/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.