Khi thế giới này mới bắt đầu ——
Mặt đất trống trải không có ai, vạt cỏ mềm như nhung. Bầu trời trong xanh cao vợi không có tạp chất, dòng suối trong suốt lạnh lẽo thấm vào lòng người, nơi nơi mang theo hương hoa cỏ thanh khiết làm người ta vui vẻ thoải mái...
Phong cảnh bốn phía đẹp không sao tả xiết, đáng tiếc, giờ này khắc này trên trái đất không có một ai thưởng thức.
Tinh cầu trong veo màu lam ngọc bích này, hiện giờ chỉ có một sinh mệnh tồn tại.
Thương nhàm chán ngồi trên xích đu tự chế từ cỏ cây đung đưa tới lui, trong miệng còn ngậm lấy một cọng cỏ đuôi chó.
"Không có ý nghĩa, chẳng có ai ở đây giúp mình giải khuây cả sao? "
Bàn chân trắng nõn thường xẹt qua những cọng dây leo đùa nghịch, làm thực vật xung quanh hân hoan vui mừng.
Anh là một bộ phận của thế giới này, tất cả mọi thứ thuần một sắc màu xanh biếc, liền có linh hồn anh bao trùm.
Ban đêm, ánh sao xa xôi lấp lóe tựa như chỉ với tay là bắt được, chỉ tiếc ánh sáng lấp lánh đó đã sớm nhìn chán nhiều năm, Thương nheo mắt lại ngắm chúng qua kẽ tay, ngày qua ngày, năm qua năm.
"Ngày mai ăn cái gì mới được nhỉ?"
Anh lầm bầm lầu bầu một mình, tùy tay nhón lấy một trái cây nhỏ màu đỏ trong lùm cây, chậm rãi ngậm trong miệng nhai nhai một cách vô thức, nhanh chóng ngốn sạch một hồng quả vào bụng.
Làm anh lấy làm lạ rằng, mình có bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-thap-cua-toi/2140217/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.