Trở mình, nghe mùi thơm dần dần đánh úp lại, Khúc Thương Mang tựa vào ghế sa lon mềm mại đã ngủ quên đột nhiên chấn động.
Thế nhưng... ở trong mì xào nêm gia vị Mạnh bà thang sao?
Loại Mạnh bà thang này cùng loại bình thường cho lũ u hồn kia không giống nhau, lại càng không phải loại bán 5 lượng bạc một bát trên đường Phong Đô có thể sánh kịp.
Mạnh bà thang có rất nhiều loại, bày ra ở trước mặt mọi người phần lớn là Mạnh bà tùy tay nấu, dùng lời của hắn mà nói chính là lên không được mặt bàn, tùy tiện uống giải khát mà thôi.
Nhưng loại này... quả thật không tầm thường.
Mỹ vị tuyệt hảo tạm thời không đề cập tới, chỉ nhìn một cách đơn thuần riêng cái kiểu phối chế rườm rà thêm linh tuyền này nọ đã làm Mạnh bà buồn bực không chịu nổi, không phải vạn bất đắc dĩ thì hắn còn lâu mới đụng vào đống đồ kia.
Khúc Thương Mang ôm hai đầu gối rúc vào trên ghế sa lon, thân thể gầy khọm càng lộ vẻ bé nhỏ.
Anh lại nghĩ tới lúc mới vừa thi lên đại học năm nhất, Mạnh bà đặc biệt mượn Thái Thượng Lão Quân lò luyện đan tự giam mình ở trong phòng ba ngày ba đêm, cuối cùng mặt xám mày tro đi tới, chỉ đưa cho anh một bình nhỏ đựng chất lỏng trong suốt, nói: "Tạm thời cứ như vậy, dành thời gian mỗi ngày uống một chút."
Không đợi Khúc Thương Mang từ trong vạn dặm hải dương ký ức tỉnh lại, trán liền bị người dùng ngón tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-thap-cua-toi/2140143/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.