Bóng đêm nồng đậm, bởi vì là cuối tuần, cho nên trên đường khá náo nhiệt.
Nhất là người đến người đi trong phố, cả trai lẫn gái vai kề vai, tay khoác tay tản bộ hẹn hò.
Che cánh tay trái nóng lên, không để ý tới chỗ đau sau gáy đã bắt đầu xuất hiện vết rạn khô nứt rõ ràng, lúc này Kỳ Kỳ đã thay cái váy ngắn mỗi ngày khi đến trường nhất định phải mặc, khôi phục bản sắc thiếu niên.
Sơ mi trắng sạch sẽ đơn giản, ngay cả quần cũng là quần đen phổ thông, dưới chân đi một đôi giày trượt patin, vô tình phụ trợ vẻ trong suốt của thiếu niên rồi lại có chút khí chất thanh lãnh đạm mạc.
Đôi môi hồng nhạt không tô son cùng khuôn mặt trắng trong thuần khiết không chút thay đổi, đường nét buộc chặt làm cho thoạt nhìn cậu thật nghiêm túc.
Chỗ này đông người quá, không được...
Kỳ Kỳ xoay người đi rất nhanh, bước chân vững vàng bước đến một ngách nhỏ tối tăm. Bên này ngay cả đèn đường cũng bị phá gần hết, người ngẫu nhiên đi qua cũng tới lui vội vàng, không ngừng lại.
Nơi này —— có thể ——
"Thất *, theo ta trở về, nơi này không phải nơi thích hợp, ngươi là một tác phẩm thành công, sớm đã không còn là một con người hoàn chỉnh."
Nghe âm thanh máy móc, tiếng nói lạnh như băng thấm vào xương cốt này, Kỳ Kỳ dừng bước, nghiêng người đánh giá người lần này đến địa cầu đuổi bắt mình.
Vậy mà lại là Khải Đặc Sâm, thợ săn chín sao nổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-thap-cua-toi/2140142/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.