*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trong khoảng thời gian ngắn lại một lần nữa đứng trên bục giảng quang vinh thần thánh, Khúc Thương Mang suy ngẫm sức nặng của miếng lau bảng trong tay, ánh mắt lại như có như không đảo qua vẻ mặt của học sinh bên dưới.
Tổng thể mà nói cũng không tệ lắm, biết tiết thứ hai là mình rất nhiều đứa đã nghiêm túc hơn, đương nhiên không loại trừ số ít cất dấu tiếng kêu rên khi "dục cầu bất mãn".
Nhưng có chút vấn đề, vẫn phải nhắc nhở.
"Cán sự vệ sinh, đứng dậy."
"Dạ." Tào Chí Vĩ đáp lại thật nhanh, động tác đứng dậy lại hơi chậm, vẻ mặt thoáng thể hiện sự không thoải mái.
Chuông vào học vang lên, lão thấp đột nhiên xuất hiện...Hết thảy đều khiến Tào Chí Vĩ đang tận tình vui chơi thỏa thích trong bồn cá trở tay không kịp.
Cậu hỏa tốc nhảy ra khỏi thánh địa ngủ bù, bay nhanh xuống đất mặc quần áo.
Nhưng sau khi cậu mặc xong, mới phát hiện một vấn đề vô cùng nghiêm trọng — quần lót yêu thích nhất của mình không thấy đâu.
Tuy rằng quần ngoài vẫn là vải bông, nhưng đối với làn da mềm mại của nhân ngư mà nói vẫn là có chút thô ráp, chỗ đũng quần vẫn cọ bên dưới, chỉ cần hơi cử động nhẹ, chỗ kia liền bị chà xát đặc biệt khó chịu.
Không mặc quần lót gì đó thực lừa đảo, phía dưới còn bị lọt gió!
Khúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-thap-cua-toi/2140131/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.