~~~
Kỳ nghỉ lễ 1/5, ngày cuối cùng, 6 giờ sáng.
Mầm xuân xanh mơn mởn mới ngày nào còn chớm nở giờ cũng đã trổ thành những cành lá rậm rạp xanh tốt, vài nụ hoa núp trong từng chiếc lá cũng đang đung đưa theo gió, ánh nắng nhạt nhòa cũng xuyên qua những kẽ hở của tán cây rơi trên mặt đất.
Mùa hè sắp tới rồi.
Lâm Nhiên lười nhác dựa lên thân xe máy, mới sáng tinh mơ nên anh không lái xe vào, sợ lại đánh thức đám nhóc tì trong viện.
Lúc tới chưa nói trước với Thịnh Thanh Khê, anh chỉ chờ trước cửa, nhai kẹo cao su, hai tay đút túi.
Trông thật giống một tên lưu manh.
Thời gian đầu, khi Lâm Nhiên mới đưa đón Thịnh Thanh Khê đi về, hàng xóm xung quanh Thịnh Khai lúc đi ngang qua kiểu gì cũng sẽ liếc liếc Lâm Nhiên vài lần, nếu không phải anh đang mặc đồng phục, họ đã tưởng rằng có tên côn đồ đầu đường xó chợ nào tới gây chuyện ấy chứ.
Nhưng là một tên côn đồ đẹp trai.
Bất quá sau đó anh thường xuyên tới lui nhiều lần, bọn họ cũng thấy nhiều thành quen.
Có đôi lúc, khi hàng xóm đi chợ về ngang qua còn nhét mấy quả ngọt vào lòng Lâm Nhiên.
Sáng hôm nay cũng vậy, chú Trương ở cách vách vừa đi dạo quanh quanh trở về, thấy Lâm Nhiên oai hùng dựa trên thân xe, tiểu tử này bộ dáng thật đẹp, xuất sắc thật sự.
Chú Trương tiện tay lấy một hộp dâu tây từ giỏ đồ, "Lâm Nhiên, cầm, nghe Tiểu Khê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-dai-toi-yeu-tham-cung-trong-sinh/2528731/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.