Phó Tranh nôn ra mật xanh mật vàng, mặt tái mét, đón lấy khăn lau từ Mộc Hạ hắn ngồi bệt xuống sàn, tự xin rút lại câu 'Bình thường' trước đó. Hắn sợ rồi, cũng may là hắn nghén thay cô chứ để cô phải chịu sự giày vò như vậy hắn đau lòng chết mất.
Trước sự quan tâm của vợ, hắn cố nặn ra nụ cười để cô an tâm:
"Anh không sao."
Mộc Hạ biết chồng cô giờ mệt lắm, lo chuyện công ty rồi giờ lại nghén thay cô nữa. Cô khoẻ vậy vẫn có sức muốn thay hắn điều hành công ty một thời gian để giảm bớt gánh nặng, chừa thời gian cho hắn tĩnh dưỡng. Nhưng Phó Tranh không chịu, bắt cô nghỉ ở nhà bằng được. Hắn nói là đàn ông thì chút việc vặt như vậy không đáng ngại, chỉ cần cô và con khỏe mạnh thì hắn gánh cả thế giới còn được.
Cứ như vậy, sếp tổng của chúng ta ốm nghén, đã vậy lại còn phải 'ăn chay' trong thời gian dài. Lắm khi vã quá rồi mà thấy thịt ngoe nguẩy trước mắt mà không dám đụng. Mộc Hạ cũng vì thương hắn mà tay và miệng cô hoạt động hết công suất mới giúp hắn hạ hỏa.
Bên đằng ngoại Mộc Hạ, cô dùng tiền tiết kiệm của mình trong mấy năm đi làm mua cho ba mẹ cô một căn nhà khá rộng rãi, vừa để sau này em cô lên học cho thuận tiện, lại vừa để ba mẹ và em trai có cuộc sống khá hơn một chút. Ông bà Mộc lên đây cũng dành số tiền dành dụm được khi ở quê mà mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-dai-day-em-lam-giang-ho-nhe/2171655/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.