Trong phút chốc Từ Vị hoài nghi tiền lương của mình không phải ba vạn mà là ba mươi vạn.
"Kia..."
"Hửm?" Chu Tư Dịch hỏi "Còn có vấn đề?"
"Không có." Từ Vị lập tức lắc đầu, không dám đem thêm phiền phức cho Chu Tư Dịch "Anh Dịch, thật sự rất cảm ơn anh."
Tối qua Chu Tư Dịch nói Từ Vị chuyển tới nhà hắn, còn giúp cậu tìm người chăm sóc, Từ Vị còn cho rằng chỉ là lời nói nhất thời trong lúc say rượu. Không nghĩ tới hắn thật làm vậy, hắn không chỉ giúp mẹ cậu chuyển viện, còn giúp tìm một luật sư thật tốt.
Đây là đại ân tình rồi.
Từ khi trong nhà có chuyện đến bây giờ, Từ Vị trải qua đủ cung bậc cảm xúc, cũng biết lòng người có bao nhiêu chân thật, bao nhiêu giả dối. Cậu nỗ lực từ lời nói của Chu Tư Dịch nghe ra một ít tâm tư, hoặc là trao đổi ý tứ, mà không có kết quả.
"Cậu nghỉ ngơi đi." Chu Tư Dịch thẳng thắn dứt khoát cúp điện thoại.
Từ Vị nắm điện thoại trong tay, nghĩ đến khoản tiền cực lớn kia, ngẩng đầu nhìn đèn trên trần. Chu Tư Dịch muốn cái gì? Cậu thì có cái gì? Từ Vị cúi đầu nhìn chính mình.
Từ Vị đem điện thoại cất vào túi, quay người xuống lầu.
Từ Vị đi truyền dịch. Tại tiệm thuốc gần bệnh viện mua thuốc hạ sốt, cố gắng uống hết mới quay về, trở lại mẹ cậu cũng đã tỉnh.
"Con trai à?"
Từ Vị bước nhanh tới bên giường bệnh, gài lại mái tóc rối tung cho mẹ "Mẹ tỉnh rồi?"
Trần Linh mê man nhìn Từ Vị, chốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban-va-tieu-cho-san/1356895/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.