Từ Tri Lễ một ngày không ở đây Chân Nam Nhân cũng cảm giác thời gian qua thật nhanh. Cuộc sống ở trong công ty cũng là tương đối thích ý, rất nhanh liền đến ngày nghĩ quốc khánh, căn cứ vào lời mẹ chỉ thị năm nay nàng rốt cục có thể trở về nhà, nhớ lại mẹ tự mình làm thức ăn, nước miếng của nàng liền ngăn không được chảy xuống..
Ôi ~ mẹ ơi! Người thật sự là mẹ ruột của con! (L: liên quan gì nhỉ…)
Thật vất vả nhịn đến ngày nghỉ bắt đầu, từ khi ngày ngày nghỉ từ đầu sáng sớm Chân Nam Nhân liền xách theo bao lớn, bao nhỏ gì đó ngồi lên xe lửa về nhà, trên xe lửa Chân Nam Nhân thật bất ngờ nhận được tin nhắn chị mình, tỷ tỷ lại đến nhà ga đón nàng á? Chứng kiến tin nhắn này Chân Nam Nhân phản ứng đầu tiên chính là… Chân Ôn Nhu hôm nay không điên chứ? Điều này thật bất khả tư nghị mình bị Chân Ôn Nhu “đầu độc” nhiều năm như vậy, lần đầu tiên thấy chị quan tâm mình như thế, Chân Nam Nhân trong đáy lòng không hiểu dâng lên một hồi khủng hoảng.
OMG! Không phải sắp có chuyện kinh thiên động địa sắp xảy ra chứ!
Trải qua mấy giờ lắc lư Chân Nam Nhân rốt cục xế chiều đến trạm, Chân Nam Nhân xách theo bao lớn bao nhỏ hành lý, đứng tại nguyên ch chờ đợi Chân Ôn Nhu đại giá quang lâm.
“Tình yêu!” Một cái giọng ngọt ngán người truyền đến lỗ tai của Chân Nam Nhân, nàng trên người lập tức một hồi tê dại xong rồi…xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban-em-sai-roi/2855440/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.