Mọi người nhanh chóng thu xếp lại tài liệu trước mặt rồi trở về phòng làm việc của mình, trong phòng họp chỉ còn lại Đoạn Thanh Vy và Đoạn Hiểu Linh. Cô ả nhìn cô mà không khỏi nhếch mép sung sướng.
Ả đang cười thầm trong đầu " xem cô có thể vùng vẫy được bao lâu?"
Thật ra, cái dự án chết tiệt kia cũng chẳng làm cho ả mừng đến như vậy. Mà cái làm cho ả thích thú đó chính là cái tên Michel Le người phụ trách dự án của công ty đầu tư. Ả chưa từng được gặp mặt người này bao giờ, chỉ biết đối phương còn trẻ nhưng khá khó tính. Yêu cầu đối với đối tác cũng cực kỳ khắt khe, đừng nói đến chuyện đi cửa sau, hoàn toàn là không có cửa.
Đoạn Thanh Vy cũng từ từ thu xếp lại mấy bản báo cáo trước mặt của mình, rồi rời đi. Không cần biết dự án tiếp theo khó đến thế nào, đã đâm lao chắc chắn phải theo lao. Đã nhận rồi, thì muốn hay không phải làm thực tốt.
Xem ra, dự án lần này mà Đoạn Hiểu Linh ném sang cô thật sự là một miếng xương cá mắc ngang cổ, muốn nhổ ra cũng chẳng được, mà nuốt xuống cũng không xong.
Trở về phòng làm việc, cô bắt đầu bắt tay vào việc phân tích và nghiên cứu thật kỹ dự án. Từ đây đến ngày tham gia dự thầu lần một vẫn đang còn một tuần nữa. Thời gian không tính là dài, nhưng cũng đủ để cô tham khảo các số liệu về những dự án tương tự để đưa ra một bản kế hoạch tốt nhất.
Sức chịu đựng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-nu-cuong-cua-tong-tai/994913/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.