Buổi tối, khi trở về nhà Đoạn Thanh Vy còn nghĩ Đoạn Hiểu Linh sẽ làm loạn lên với cô một phen vì sự nhục nhã ngày hôm nay mà Trình Liễu Phi ban tặng. Nhưng không, mọi chuyện yên ắng hơn cô tưởng rất nhiều.
Khi cô đi qua phòng khách, Đoạn Thành Vinh và Từ Thúy Lan vẫn đang ngồi uống trà xem bản tin thời sự tối, cô lễ phép chào hỏi rồi lên phòng. Nhưng ánh mắt cô vẫn không nhịn được tò mò mà rơi ngay trên người Đoạn Hiểu Linh cũng đang ngồi ở đó.
Cô cảm nhận được cái ánh mắt sắc lạnh và không mấy thân thiện mà cô ta giành cho cô. Nhưng mà kệ đi, cô ta cứ tự ôm bực mình vào người mà chết, còn cô, cô chẳng quan tâm.
Cô trở về phòng của mình, vệ sinh cá nhân, skincare xong xuôi rồi chui vào chăn đánh một giấc. Mặc kệ bên ngoài kia bao nhiêu bão tố bão bùng ra sao, cô cứ phải nghỉ ngơi thật tốt, chuẩn bị năng lượng cho những ngày làm việc tiếp theo đã.
Ngày hôm sau, ánh yếu ớt những ngày đông len lỏi qua từng lớp rèm cửa nặng trịch vào tận sâu bên trong căn phòng của Đoạn Thanh Vy. Cô khẽ vươn vai, đón chào ngày mới. Tự nói với bản thân.
- Chào buổi sáng, Đoạn Thanh Vy, ngày mới sẽ là một ngày tốt lành.
Còn gì tuyệt vời hơn, cứ mỗi sáng thức dậy, chào đón bạn bằng khuôn mặt của người mình yêu thương. Ngày mới cứ thế bắt đầu, còn Trình Nhất Nam cứ thế đưa đón cô đi làm.
Hôm nay cô đi sớm hơn mọi ngày một chút, bởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-nu-cuong-cua-tong-tai/994912/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.