Mặc dưới nhà ai muốn tranh cãi ra sao, hay bên phòng của Đoạn Hiểu Linh có đang tức tối thở phì phò, trợn mang, phồng má đến mức nào. Bên phòng của mình, Đoạn Thanh Vy cứ ung dung chìm vào ký ức vui vẻ của riêng bản thân.
. Cho đến khi mi mắt đã buông trĩu, cơ thể cũng đã biểu tình vì không gắng nổi, cô vùi mình vào chăn ngủ một giấc ngon lành.
Sáng hôm sau, Đoạn gia đã bị đánh thức bằng tiếng còi xe inh ỏi. Đoạn Thanh Vy cũng không ngoại lệ.
Cô tính bỏ qua tiếp tục ngủ, nhưng hình như thủ phạm của tiếng ồn vẫn không có ý định dừng lại, vẫn là tiếp tục. Cô với tay lấy chiếc điện thoại của mình ở ngay kệ tủ đèn đầu giường. Nheo mắt nhìn chỉ mới sáu giờ, báo thức cô cài là bảy giờ vẫn còn chưa kêu.
Tắt điện thoại, cô vẫn là muốn ngủ tiếp, thì điện thoại trong đã đổ chuông, trên màn hình đang nhấp nháy, dãy số không thể quen thuộc hơn. Đoạn Thanh Vy không tình nguyện nghe máy, giọng nói có thể nghe ra được vẻ bất mãn.
- Đại tiểu thư của tôi ơi! Chỉ mới sáu giờ, cậu gọi cho mình sao sớm vậy?
Phía đầu dây bên kia nói như hét vào loa.
- Dậy nhanh cho mình, còn chờ mình phải lên tận phòng lôi cậu dậy nữa sao?
- Vẫn còn sớm mà, cho mình ngủ thêm chút nữa đi.
- Không thể, còi xe đã bị mình bấm đến hư luôn rồi. Cậu nhanh cho mình.
Thì ra thủ phạm của tiếng ồn kia chính là Diệp Minh Nhi, vậy thì chắc chắn cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-nu-cuong-cua-tong-tai/994896/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.