Mặc bên kia đang diễn một màn rướt mướt như trong phim Titanic lúc phân ly, bên này anh chỉ nhàn nhạt phun ra một câu khiến tất cả mọi người phải im lặng.
- Mẹ không cần phải khóc nữa, con đã có đối tượng của mình rồi.
Phải nói, Trình phu nhân không đi làm diễn viên thì hơi phí, thế giới điện ảnh nợ bà một giải Oscar. Cái gì mà vừa khóc thương tâm đến thế, nghe anh nói lập tức mắt bà ráo hoảnh, quay sang vồn vã hỏi con mình.
- Con nói thật? Mau nói xem con bé là con cái nhà ai? Bao nhiêu tuổi? Trông như thế nào? Trong nhà có bao nhiêu người?...
- Mẹ.
Tràng câu hỏi của Trình phu nhân lập tức yên lặng trước sự ngắt lời của anh. Anh từ tốn giải thích cho mẹ hiểu.
- Là con đang theo đuổi người ta, vẫn chưa theo đuổi được. Khi nào người ta ưng thuận con sẽ dẫn về ra mắt ba mẹ.
Anh thở dài, đưa tay đỡ trán. Chưa bao giờ anh thấy mình bất lực đến thế. Nếu để mẹ anh biết, anh thậm chí còn chưa bắt đầu theo đuổi con nhà người ta, liệu có phải, bà lại bắt đầu công cuộc sắp xếp cho anh xem mắt hay không?
Trình phu nhân ra chiều đăm chiêu, năm ngón tay thon dài nắm lấy cằm của anh, đẩy qua đẩy lại. Bà lên tiếng phân tích.
- Thật ra, trừ cái tình tình khó ở của con ra, thì gia thế chẳng cần phải bàn đến. Hơn nữa... Hơn nữa
Bà nói lấp lửng làm cho anh càng thấy sót ruột hơn. Chẳng để anh chờ lâu, bà nói một câu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-nu-cuong-cua-tong-tai/994894/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.