Trong khi bên Đoạn Thanh Vy yên tĩnh đến nỗi không gian nghe rõ được từng tiếng kim rơi, thì ở bên Diệp Minh Nhi lại không được như thế.
Diệp Minh Nhi cố gắng chạy theo sau Văn Gia Phong nhưng không thể nào theo kịp. Một người có lòng tránh thì làm sao để đối phương dễ dàng gặp được đến thế. Diệp Minh Nhi đằng sau hét to.
- Văn Gia Phong, anh đứng lại đó cho em.
Hắn vẫn có tình đi tiếp, mặc người đằng sau đang bực mình đến cùng cực. Cô nàng đành dùng tuyệt chiêu của mình.
- Em mang thai rồi..
Hắn như chết sững, chân không còn bước được nữa.
Không phải hắn sợ cô mang thai thật, bởi đơn giản họ chưa từng phát sinh bất cứ quan hệ gì. Chỉ là hắn phải chui vào đâu trước cái nhìn trần trụi của mọi người xung quanh giành cho hắn. Chắc chắn mọi người đang nghĩ rằng, hắn là một thằng công tử ăn xong chùi mép, nên con nhà người ta đến tận cửa bắt vạ đây mà.
Bây giờ thì chẳng cần cô chạy theo nữa, hắn tự mình quay người đi về phía cô. Lông mày nhíu chặt một đoàn. Hắn bực mình gắt lên.
- Diệp Minh Nhi, em nháo đủ chưa hả, em biết mình vừa nói gì không?
Cô nàng vẫn một bộ dạng cợt nhả cười cười nói..
- Em biết mà... Hì hì.. nếu em không nói vậy đời nào anh chịu đứng lại. Anh có biết em đuổi theo anh sắp mệt chết rồi không?
Nhìn cái bộ dạng một phân nghiêm túc cũng không có của cô, hắn cực kỳ muốn đập luôn đầu mình vào bức tường bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-nu-cuong-cua-tong-tai/994891/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.