Ngày hôm sau, rời giường, Thịnh Kiều viết xuống danh sách các món mà cô muốn ăn, đưa cho Phương Bạch, nhờ cậu ta mua mang tới. Hiện giờ nhân khí của cô tăng lên, không dám như trước kia, không kiêng nể gì mà ra khỏi nhà nữa.
Cô quyết định giả lơ ánh mắt nghiên cứu tìm tòi của Mạnh Tinh Trầm, cứ xem anh ta là tiền bối mà cung kính. Mặc kệ anh ta có nói lời ẩn ý, cô nghe không hiểu chính là không hiểu.
Buổi chiều, Mạnh Tinh Trầm rất đúng giờ xuất hiện.
Thịnh Kiều cung kính mời anh ta vào nhà. Mạnh Tinh Trầm nhìn ánh mắt của cô, bỗng nhiên có ảo giác bản thân là ông nội.
Hôm nay nội dung giảng dạy là cách quản lý biểu cảm nhỏ.
Thịnh Kiều nghe rất chăm chú. Những lời Mạnh Tinh Trầm nói không chỉ là kiến thức chuyên môn mà còn là kinh nghiệm diễn xuất nhiều năm rút ra được. Thịnh Kiều một bên ghi nhớ một bên học hỏi, dần dần cũng đẩy ra được cánh cửa dẫn tới một chân trời mới.
Thoát cái đã qua một buổi trưa.
Đọc truyện tại đây.
Mạnh Tinh Trầm ngồi lâu có vẻ mệt mỏi, nghiêng đầu đấm đấm cổ.
“Hôm nay tới đây thôi. Nói nhiều quá lại không nhớ hết.”
“Vâng. Cảm ơn Mạnh tiền bối. Anh vất vả rồi.”
Mạnh Tinh Trầm nhìn cô, hỏi.
“Cho nên, hôm nay sẽ có cơm ăn chứ?”
“… có, em đi làm ngay. Tiền bối thích ăn món gì?”
Mạnh Tinh Trầm cười.
“Lần trước cô mời tôi ăn món tạp tương nhưng khi tôi đến thì cô không ở. Hay là hôm nay mời tôi món ấy đi.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-fan-hieu-biet-mot-chut/1775115/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.