Ngày hôm sau Thịnh Kiều tỉnh dậy sớm hơn so với ngày thường.
Ngủ không ngon, cả đêm gặp ác mộng, trong mộng bị nữ quỷ đuổi theo đến mức muốn nhảy vực. Trước kia cô hay mơ thấy ác mộng, sau đó để dưới gối một tấm ảnh có chữ kí của Hoắc Hi, giống như bùa hộ thân, không biết là do tác dụng tâm lí hay là thật sự hữu dụng mà rất ít bị ác mộng quấn thân nữa, cho dù có bị ác mộng dọa cho tỉnh ngủ thì chỉ cần duỗi tay đến dưới gối sờ sờ ảnh chụp là có thể tiếp tục an tâm ngủ.
Lúc rửa mặt cô âm thầm nghĩ, phải suy nghĩ cách làm thêm một tấm ảnh được Hoắc Hi kí tên mới được.
Thời điểm xuống lầu, Sư Huyên mặc bộ đồ vận động từ ngoài cửa tiến vào.
Rất nhiều ca sĩ có thói quen chạy bộ, rèn luyện hơi thở và luyện thanh. Trên tay Sư Huyên còn cầm túi thức ăn, thấy Thịnh Kiều sớm như vậy đã xuống thì có hơi kinh ngạc, nhưng lại nhanh chóng khôi phục thần sắc lạnh nhạt.
"Mua bữa sáng cho mọi người."
"Cảm ơn."
Không cần suy nghĩ mất thời gian, Thịnh Kiều thoải mái hào phóng mở ra ăn. Sư Huyên vừa đổi xong quần áo xuống dưới thì thấy cô đang ăn ngon lành, đáy lòng hừ lạnh một tiếng.
Cô ta đi xa như vậy để mua bữa sáng, không nghĩ tới vậy mà lại tiện nghi cho Thịnh Kiều.
Thịnh Kiều còn chào hỏi cô ta: "Cô ăn chưa?"
"Đã ăn."
Cô ta ngồi xuống đối diện Thịnh Kiều. Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu sáng lan tỏa, nắng sớm nghiêng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-fan-hieu-biet-mot-chut/1775099/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.