Cái ôm đêm đó kết thúc khi mà dương v*t của Phương Tùng chào cờ lần nữa.
Phương Tùng nhìn Phương Tĩnh Nghiêu một cách đáng thương. Câu hỏi tôi có thể đâm mông anh không bị Phương Tĩnh Nghiêu một câu thẳng thừng bác bỏ. Cậu nghĩ là Phương Tĩnh Nghiêu vừa tự chơi đùa một lần, có lẽ mệt rồi, liền ngoan ngoãn ngậm miệng vào phòng tắm tự xử. Lúc này Phương Tùng không thể biến về làm sói, cũng không thể quay về ngủ trong ổ chó kia được. Phương Tĩnh Nghiêu sắp xếp cho cậu một gian phòng ngủ, sau này mỗi lần biến thành người thì vào đó ở. Tính ra trong căn nhà này, Phương Tùng có đến hai lãnh địa, không để con sói này mất hứng.
“Tôi ngủ với anh.”
“Không được.” Phương Tĩnh Nghiêu lại phản đối.
Phương Tùng: “Tại sao?”
Phương Tĩnh Nghiêu cau mày, im lặng nhìn cậu.
Chỉ cần nhìn như vậy thôi, cằm Phương Tùng liền cúi xuống, môi mím lại, nhỏ giọng đáp: “À.”
Lần này Phương Tĩnh Nghiêu không nhượng bộ nữa, nhìn cậu cẩn thận bước từng bước ra ngoài, hắn đứng dậy muốn đi vào phòng tắm, đột nhiên một cái đầu lại ló vào.
“Tĩnh Nghiêu.”
Phương Tĩnh Nghiêu: “…”
“Anh sẽ không dắt ai về đâm mông anh nữa chứ?”
Phương Tĩnh Nghiêu đáp: “Sẽ không.”
“… Ừm.” Lúng túng một hồi, “Ngủ ngon.”
Bản chất của con sói này cũng không quá tệ.
Lần này sói đã thực sự đi rồi, không để lại một dấu vết, nhưng một lúc sau Phương Tĩnh Nghiêu vẫn ngồi yên.
Hình dạng con người của Phương Tùng duy trì trong ba ngày. Đi theo Phương Tĩnh Nghiêu ăn cơm, người trước mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-tam-cau-hanh/1801730/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.