Chiều cao của thiếu niên gần như ngang bằng với hắn.
Lý trí khiến Phương Tĩnh Nghiêu bình tĩnh lại sau cơn hoảng loạn ngắn ngủi. Cả hai đều đang trần truồng, lặng lẽ nhìn nhau.
Chàng trai nọ có thân hình rất đẹp, dưới xương quai xanh là bờ ngực lớn săn chắc, sáu múi bụng khỏe khoắn, dương v*t dưới háng đang rất có tinh thần, hướng thẳng về phía Phương Tĩnh Nghiêu. Lý do nói cậu ta chỉ là thiếu niên là vì đường nét gương mặt này không thể nào xuất hiện từ cỡ tuổi Phương Tĩnh Nghiêu trở lên được nữa. Cùng là chân mày kiếm giống nhau, xương chân mày cao, đôi mắt hẹp dài, sống mũi cao, lại nhiều hơn Phương Tĩnh Nghiêu một chút nét ngây thơ và tinh thần phấn chấn. Cũng một vẻ điển trai như thế, nhưng Phương Tĩnh Nghiêu lại thêm một chút phong trần chính chắn điềm tĩnh được tôi luyện qua thời gian. Như là giờ phút này, lúc hai người nhìn nhau, dù khóe mắt còn chút ửng hồng vì tình dục, nhưng đôi mắt hắn vẫn sâu như giếng cổ, không chút gợn sóng sợ hãi. Đôi mắt của chàng trai nọ lại một màu đỏ rực, lấp lánh ánh nước. Khóe miệng vẫn đang cười, như thể vài giây sau có thể nhìn thấy cả đầu lưỡi.
Phương Tĩnh Nghiêu không nói gì.
Thiếu niên lại mở miệng trước.
“Baba.”
Giọng nam trầm ấm, đương nhiên là đã trưởng thành.
Phương Tĩnh Nghiêu có nghĩ không ngờ được đây sẽ là câu đầu tiên mà hai người nói với nhau.
Chàng trai nhìn Phương Tĩnh Nghiêu sầm mặt không nói câu nào, ý cười dần dần mất đi, trong ánh mắt lộ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-tam-cau-hanh/1801729/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.