Ngôn Dự Tân ngồi trong lều nghe bọn họ nói xấu nhau không có gì hay nên đã ra ngoài xem đấu võ từ lâu, lúc bọn họ đi hắn mới chạy về. Nhìn thấy Mai Trường Tô ngồi trên ghế ho không ngừng, Tiêu Cảnh Duệ bên cạnh nhẹ nhàng vỗ lưng cho chàng, Ngôn Dự Tân vội hỏi: "Tô huynh làm sao vậy? Lại tái phát bệnh cũ à?""Không sao". Mai Trường Tô nhận chén trà Tiêu Cảnh Duệ đưa, uống một ngụm, lau nước mắt vừa chảy ra vì ho: "Thái tử và Dự vương điện hạ đều dùng một loại hương thơm gì đó... Ta không thích mùi này...""A, ta biết. Đó là long diên hương ở Đông hải do hoàng thượng ban thưởng, chỉ có hai người bọn họ mới có. Đúng là mùi này hơi nồng, thảo nào Tô huynh lại thấy không quen. Có điều nghe nói thứ này rất tốt, còn có công hiệu tráng dương nữa"."Thế à?" Mai Trường Tô thuận miệng hỏi, thoáng liếc mắt sang bên cạnh nhìn Tạ Bật vẫn làm như không hề chú ý nghe bọn họ nói chuyện.Thông tin mình ghét mùi long diên hương chắc chắn tối nay sẽ được Tạ Bật báo cho Dự vương, cho nên lần sau Dự vương đến gặp mình nhất định sẽ không xức mùi hương này.Còn Tiêu Cảnh Duệ và Ngôn Dự Tân thì chắc chắn cũng không phải người của thái tử, vì vậy sẽ không có ai nói chuyện này với thái tử. Nhưng nếu lần sau thái tử gặp mình mà cũng không xức long diên hương thì có nghĩa trong phủ Dự vương cũng có gián điệp của thái tử.Còn nếu thái tử không hề biết tin, lần sau gặp mình vẫn xức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-nha-bang/2216638/quyen-1-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.