Thấy Bách Lý Kỳ lần nữa chiến thắng trở về chỗ ngồi, cũng không có ý định đứng dậy nữa, Tiêu Cảnh Duệ đứng lên, sắc mặt ngưng trọng, lạnh lùng ôm quyền với hắn, nói: "Tại hạ Tiêu Cảnh Duệ thỉnh giáo Bách Lý dũng sĩ".Đây là lần đầu tiên trong ngày hôm nay Bách Lý Kỳ bị người khác khiêu chiến, ánh sáng chợt lóe trong mắt, nhưng quay sang nhìn sứ thần bản quốc, thấy hắn lắc đầu với mình, vẻ mặt lập tức chuyển thành đờ đẫn, lắc đầu từ chối: "Ta mệt rồi".Tiêu Cảnh Duệ biết tên mình rất dễ làm mọi người tưởng là hoàng tử Đại Lương, nghi ngờ đối phương từ chối vì lí do này, vội bổ sung một câu: "Tại hạ Tiêu Cảnh Duệ, con trai Ninh Quốc hầu Tạ Ngọc thỉnh giáo dũng sĩ. Nếu Bách Lý dũng sĩ mệt mỏi thì có thể nghỉ ngơi chốc lát rồi chỉ điểm sau".Bách Lý Kỳ lại quay sang nhìn một chút, sứ thần Bắc Yên vẫn lắc đầu, thế là hắn lại nói: "Hôm nay không đánh nữa".Thực ra mọi người đều biết tính tình Tiêu Cảnh Duệ không thích tranh giành đấu đá, trong chuyện luận võ như thế này, hắn luôn luôn cho rằng bất kể thắng thua đều không nên kết oán.Nhưng hôm nay tất cả việc làm của Bách Lý Kỳ thật sự quá đáng, có lúc rõ ràng đối phương đã thua chạy mà hắn còn đuổi theo đánh ngã, không khỏi làm cho người thanh niên nhã nhặn này tức giận, vì vậy huyết khí dâng trào, mới chủ động bước ra khiêu chiến. Nghẹn đủ một hơi, nghĩ bụng cho dù có bị thương nặng cũng phải làm nhụt nhuệ khí của Bách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-nha-bang/2216617/quyen-2-chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.