Hoàng đế Đại Lương được nội hầu đỡ đứng dậy khởi giá về nội cung.Những người trong điện kính cẩn đứng trang nghiêm, đợi ông ta rời khỏi mới lần lượt tản đi.Lúc này cả thái tử và Dự vương đều đuổi theo định thăm dò xem việc làm kinh người của Mai Trường Tô có phải là thật sự hay không, chỉ có Tĩnh vương một mình lặng lẽ ra về.Trong mắt Mai Trường Tô lộ ra vẻ tán thưởng, dường như không cầm lòng được khen ngợi: "Không ngờ Tĩnh vương điện hạ lại chín chắn đĩnh đạc như thế, không nhiều lời, không nhiều chuyện, bất kể xảy ra chuyện gì đều chưa từng thấy ngài kinh ngạc mất khống chế, thật sự là rất có phong phạm hoàng tử".Thái tử và Dự vương nghe vậy, thì ra kì lân tài tử thích phong cách này, lập tức nuốt vô số câu hỏi vào bụng, chỉ lạnh nhạt chào hỏi rồi cùng "chín chắn đĩnh đạc" đi ra ngoài.Mai Trường Tô một câu đuổi được hai hoàng tử, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy quận chúa Nghê Hoàng mím môi nín cười gật đầu với chàng, vẻ mặt hết sức bội phục, liền cũng đáp lại bằng một nụ cười bất đắc dĩ.Lúc này Tiêu Cảnh Duệ dắt Đình Sinh, Ngôn Dự Tân dắt hai đưa bé khác cùng đi tới, mới đi được vài bước, công tử quốc cữu đã bắt đầu hỏi: "Tô huynh, huynh có nắm chắc không? Vừa rồi bọn ta đã xác nhận, ba đứa bé này thật sự không biết võ công"."Không sao, đâu có ai sinh ra đã biết võ công? Cảnh Duệ, làm phiền ngươi bẩm báo hầu gia một tiếng, ba đứa bé này cũng phải tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-nha-bang/2216615/quyen-2-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.