Bởi vì hôm trước ngủ muộn nên buổi sáng hôm sau Mai Trường Tô ngủ dậy muộn, Phi Lưu trấn giữ ở cửa không chịu cho mọi người vào gọi chàng dậy. Thấy đã sắp đến lúc phải vào cung gặp hoàng đế rồi, mọi người đều vô cùng sốt ruột.Cuối cùng vẫn là Ngôn Dự Tân nghĩ ra biện pháp, đứng ngoài tường viện kêu to "Tô huynh dậy đi!" khiến Phi Lưu giận dữ đuổi theo bắt hắn. Tiêu Cảnh Duệ nhân cơ hội định chạy vào tuyết lư, không ngờ Phi Lưu tinh mắt lại lập tức phi thân về chặn ở trước cửa. Tuy nhiên Ngôn Dự Tân bên kia lại không sợ chết gọi ầm lên, gã thiếu niên lạnh lùng này tức giận quyền đấm cước đá Tiêu Cảnh Duệ một trận. Tiêu đại công tử tủi thân vừa chống đỡ vừa nói: "Vì sao lại đánh ta... Có phải ta gọi đâu..."Tạ Bật đã trốn ra xa vẫn không quên phân tích: "Phi Lưu định đánh ngất ngươi rồi mới đi đuổi Dự Tân..."Ngôn Dự Tân rùng mình, vừa cao giọng gào "Tô huynh" vừa cổ vũ bạn tốt: "Cố chống đỡ thêm lát nữa!"Vì vậy tình hình bên ngoài tuyết lư cực kì hốn loạn, cho dù người bên trong có ngủ say như chết cũng không thể không tỉnh dậy.Mai Trường Tô mở cửa lệnh Phi Lưu cho mấy người bên ngoài vào, đám người hầu cũng nhanh chóng mang nước nóng và đồ ăn sáng đến.Ngôn Dự Tân vừa vào cửa đã định nói nhưng Tiêu Cảnh Duệ lại ngăn cản hắn, đến lúc Mai Trường Tô ăn xong cháo, đặt bát đũa xuống, hắn mới hạ tay xuống cho phép Ngôn Dự Tân nói."Tô huynh, sáng sớm hôm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-nha-bang/2216607/quyen-2-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.