Khánh quốc công không thể giữ… Kết luận này, Mai Trường Tô không phải là người duy nhất nói, nhóm mưu sĩ ở phủ Dự vương cũng từng đề cập qua với hắn, chỉ là lúc ấy vị chủ nhà cao quý mới chỉ định Tĩnh vương, một kẻ ương ngạnh ngay thẳng làm chủ thẩm, cứng mềm đều không ăn thua, Huyền Kính Sử đích thân điều tra được chứng cứ, muốn lật ngược án tình còn khó hơn lên trời, thế nhưng tất cả chỉ dừng lại động tác giả cho nên trong lòng Dự vương vẫn tồn tại một tia hy vọng. Song mấy câu hôm nay của Mai Trường Tô gần như đã dập tắt hoàn toàn hy vọng của hắn, không thể giữ lại Khánh quốc công không phải vì rất khó bảo vệ mà căn bản là không thể bảo vệ.Dự vương không giống Thái tử, hắn là người luôn biết tự lượng sức mình, hắn thừa hiểu quan điểm của Mai Trường Tô là đúng, vì thế chút đắc ý vừa rồi bỗng tan biến chẳng còn sót dấu vết, lòng nặng trĩu lo âu. Sự thật thì giao tình giữa Khánh quốc công và Dự vương không thâm sâu gì mấy, chẳng qua trong số các tướng lĩnh nắm binh quyền luôn có thái độ không rõ ràng thì ông ta là người duy nhất ra mặt ủng hộ Dự vương. Ông ta lại là nguyên lão, có khả năng kêu gọi một đám môn sinh bạn cũ, nên hắn mới đặc biệt quý trọng. Bất quá nếu là vài ngày trước, cho dù mất đi một cánh tay đắc lực như ông ta, hắn vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận nhưng từ khi Tần Bàn Nhược mật báo với hắn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-nha-bang/2216567/quyen-2-chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.