Nguyễn Túc trước khi đi ngủ, đột nhiên nhớ tới chuyện Thẩm Nhiên bảo cô gửi thời khóa biểu cho anh, vội vàng gửi ảnh chụp màn hình trong điện thoại đi.
Rất nhanh, Thẩm Nhiên gửi lại một tin nhắn ngắn: [Vẫn chưa ngủ sao?]
Nguyễn Túc: [Dạ…sắp ngủ rồi. Anh vẫn còn làm việc sao?]
Thẩm Nhiên: [Không có. Ngày mai nhiệt độ giảm, mặc nhiều một chút.]
Thấy những lời này, Nguyễn Túc mới nhận ra, áo của quần áo của Thẩm Nhiên vẫn còn ở đây, không chỉ là hôm nay, mà còn có lần trước…
Ngay sau đó, Thẩm Nhiên lại gửi tới một tin nhắn: [Mau ngủ đi, cô bạn nhỏ.]
Tầm mắt của Nguyễn Túc rơi vào ba chữ ‘Cô bạn nhỏ’, cô suy nghĩ một chút, nhanh tay đánh vài chữ, mau chóng gửi đi, sau đó tắt điện thoại vùi đầu vào trong chăn.
Bên kia, Thẩm Nhiên đọc tin nhắn bé con gửi tới, môi mỏng nhẹ cong lên, cổ họng bật ra tiếng cười thật thấp.
Trên màn hình điện thoại, mấy từ tỏa ra ngọt ngào lẳng lặng nằm đấy.
[Ngủ ngon nhé, bạn trai.]
*
Tiết đầu tiên của buổi sáng là giờ học chuyên ngành, Nguyễn Túc vừa mới tới phòng học, đã nghe thấy có không ít bạn học đang nhỏ giọng bàn tán cái gì đó.
“Tao nói với bọn mày này, Burn chắc chắn là Dawn, tao có bạn ở đội đào tạo trẻ của STG, nghe nói hôm qua Giang Đồ đã đi tìm anh ta, chắc chắn là muốn mời anh ta trở về STG.”
“Tuyệt đối không ngờ tới, lúc còn sống lại còn có thể gặp được Dawn tái xuất, thật là tuyệt quá.”
“Bọn mày có thể nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-nghe-nhip-tim-anh/454089/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.