Lời lẽ sắc bén, khiến cho đám học trò cùng dân chúng bên dưới đồng loạt reo hò theo, yêu cầu nghiêm trị đám gia nô nhà họ Đổng và bọn lưu manh du côn.
Lời nói của Trương Nguyên rất có tính kích động, Vương Thiện Kế tức thầm, sầm mặt lại nói:
- Đem đám người đó tới đây.
Năng Trụ, Phùng Hổ cùng với mấy gia nô nhà họ Lục đẩy bọn người nhà họ Đổng, lúc này bị trói thành một xâu, tới trước huyện đường. Vương Thiện Kế thoạt nhìn, thấy kẻ nào kẻ nấy mặt mày bầm dập, đầu sưng máu chảy, thầm nghĩ “đã đánh đến nước này rồi mà vẫn còn muốn nghiêm trị”, ông ta đâu biết rằng, trước khi bị đưa đến huyện nha, đám người này đã được sửa sang lại rồi, bằng không còn thê thảm hơn. Vương Thiện Kế nói:
- Các vị cũng đều đã nhìn thấy rồi, đám người này đã bị đánh đập nghiêm trị rồi, cứ giam lại trước đã, các ngươi giải tán đi.
Lục Thao chắp tay nói:
- Xin huyện tôn đưa người vào công đường thẩm án.
Bọn học trò cùng với Dương Thạch Hương đồng thanh:
- Xin huyện tôn đại nhân đăng đường thẩm án.
Âm thanh trấn động cả mái ngói.
Vương Thiện Kế vốn định làm mặt nghiêm để cự tuyệt, ông ta đường đường là chính thất phẩm huyện lệnh, khi nào thẩm án đâu phải do bọn tú tài này nói là thẩm, nhưng Thanh Phổ huyện thừa bước đến, thì thầm nói:
- Huyện tôn, chớ chọc giận đám đông, đám học trò này tụ tập được nhiều dân chúng như vậy, chắc chắn là có sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-lo-tao-nha/1932970/chuong-211-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.