Tuyển tập văn bát cổ do Trương Nguyên biên soạn năm ngoái sở dĩ có thể bán chạy được như vậy, ngoại trừ nhờ vào danh hiệu “Tiểu Tam Nguyên” của Trương Nguyên ra, còn một nhân tố khác, đó là vì Trương Nguyên đã đánh Đổng Tổ Thường. Tuyển tập đó đến nay đã bán ra đến gần năm ngàn cuốn, tổng số tú tài ở ba huyện của phủ Tùng Giang không quá hai ngàn người, điều đó cũng đồng nghĩa với việc không chỉ có tú tài, mà ngay cả đồng sinh cũng mua tuyển tập văn bát cổ của Trương Nguyên, lúc mới đầu là vì hiếu kỳ, nhưng sau khi đọc rồi, người đọc đều cảm thấy ích lợi không nhỏ. Trương Nguyên đã nổi danh về bát cổ tuyển chính rồi, Dương Thạch Hương bèn muốn mời Trương Nguyên biên tập sách cho tiệm sách của gã, như thế thì tiền vào như nước rồi. Cho nên, dưới tiền đề là không ảnh hưởng đến lợi ích của bản thân, gã đương nhiên sẽ ủng hộ Trương Nguyên.
Trương Nguyên nói:
- Gia nô Đổng thị và đám người đánh thuê dám chặn cửa mắng chửi, không cần nói Lục công là một cử nhân có công danh, ngay cả tỷ phu ta cũng là Lẫm sinh của huyện nhà. Đổng thị làm vậy là coi thường các học trò Thanh Phổ. Nếu cuối cùng sáu trăm mẫu rừng dâu của Lục thị bị lọt vào tay Đổng thị, thì với lòng tham của Đổng Tổ Nguyên, Đổng Tổ Thường, sau này Thanh Phổ cũng sẽ giống như Hoa Đình vậy, tất cả những ruộng đất tốt đều bị Đổng thị chiếm hết, đàn ông bị áp bức, đàn bà bị chiếm đoạt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-lo-tao-nha/1932968/chuong-211-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.