Thành Kim Lăng luôn có vương khí ngút trời, trung tâm của nó đương nhiên chính là cung thành của Hoàng đế Đại Lương.
Từ cổng Nam Thắng ra ngoài, một con đường lát gạch với tường đỏ hai bên chạy thẳng tới một phủ đệ đẹp đẽ vừa độc lập lại vừa nối liền với hoàng cung. Quy mô của phủ đệ này không quá lớn, nhưng nếu lấy quy mô của phủ đệ để phán định thân phận chủ nhân thì rất dễ phạm phải sai lầm nghiêm trọng.
Cổng chính của phủ đệ quanh năm không mở, trên cổng treo một tấm biển nền đen tuyền có nạm viền vàng, viết ba chữ ngay ngắn: “Phủ Lỵ Dương.”
Trưởng công chúa Lỵ Dương là muội muội duy nhất còn tại thế của thiên tử đương triều, cũng là phu nhân của Ninh Quốc hầu Tạ Ngọc.
Những người có tuổi trong kinh đều còn nhớ như in cảnh tượng chấn động toàn thành khi trưởng công chúa xuất giá năm đó.
Hình ảnh phu thê mới thành thân đứng trên lầu Nghênh Phụng nhìn xuống bách tính quả thực là lời giải thích trực quan nhất cho bốn chữ “anh hùng mỹ nhân”.
Thời gian hai mươi tư năm thấm thoát trôi qua, phu thê hai người vẫn ân ái như xưa, quý nhau như khách, sinh hạ ba trai một gái, đều là những người có tri thức, lễ nghĩa. Trong mắt mọi người, đây tuyệt đối có thể nói là hình mẫu gia đình hoàn mỹ nhất.
Theo thông lệ của hoàng thất, sau khi công chúa Lỵ Dương thành thân với Tạ Ngọc thì Tạ Ngọc phải chuyển vào phủ công chúa, người ngoài sẽ gọi ông ta là phò mã thay vì hầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/44639/quyen-1-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.