Kim Lăng, đế đô Đại Lương.
Phú quý hào hoa, vương khí ngút trời, ngay cả cổng thành cũng cực kỳ kiên cố nguy nga, khác hẳn những tòa thành khác.
Dòng người vào thành như nước chảy, một chiếc xe ngựa mui xanh chậm rãi đi lẫn giữa dòng người rồi dừng lại cách cửa thành vài trượng.
Màn xe vén lên, một người thanh niên mặc áo xanh nhạt, mặt mày sáng sủa bước xuống xe, đi mấy bước về phía trước, ngẩng đầu nhìn hai chữ Kim Lăng phía trên cổng thành.
Hai công tử cưỡi ngựa đi trước xe ngựa phát hiện phía sau có chuyện khác thường, quay đầu lại nhìn rồi đồng loạt giục ngựa quay lại. Hai người này đều mặc trang phục công tử quý tộc, tuổi xấp xỉ nhau. Người chạy tới trước lên tiếng hỏi từ xa: “Tô huynh, có chuyện gì vậy?”
Mai Trường Tô không trả lời, chàng vẫn giữ nguyên tư thế nhìn lên cổng thành, vẻ mặt chăm chú không đổi, mái tóc đen bị gió thổi tung bay, vài sợi tóc vương trên hai gò má trắng xanh khiến cả người chàng lộ ra vẻ bi ai và tang thương.
“Có phải Tô huynh mệt rồi không?” Lúc này người còn lại cũng đã chạy đến gần, ân cần hỏi han. “Sắp đến nơi rồi, hôm nay chúng ta có thể nghỉ ngơi tử tế.”
“Cảnh Duệ, Tạ Bật.” Khóe môi bệch bạc của Mai Trường Tô thoáng lộ ra một nụ cười nhợt nhạt. “Ta muốn đứng ở đây một lát… Nhiều năm rồi không về, không ngờ thành Kim Lăng vẫn gần như không thay đổi. Bên trong cổng thành có lẽ vẫn là sự náo nhiệt của nơi đế đô như trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/44638/quyen-1-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.