Tê Ngưu trấn là một trấn nhỏ hết sức bình thường trong vô số trấn nhỏ xung quanh Kim Lăng, cư dân chừng hai trăm hộ, chỉ có một con phố lớn, trên đường có mấy hàng đậu phụ, hàng ăn vặt, hàng tạp hóa, đến ngày họp chợ còn coi như náo nhiệt, bình thường thì cực kỳ vắng vẻ.
Sáng sớm nọ, một chiếc kiệu nhỏ hai người khiêng bằng vải thô màu xanh lắc lư đi vào Tê Ngưu trấn.
Bởi vì đêm trước có mưa nhỏ nên chân hai kiệu phu đều dính bùn vàng, có thể thấy là họ vừa đi từ đường cái quan bên kia tới đây, dường như đang muốn tìm một chỗ nghỉ chân chốc lát trong trấn nhỏ.
Cả Tê Ngưu trấn chỉ có một quán trà nhỏ kiêm bán hàng ăn vặt và một tiệm ăn bán mì và các món ăn nóng, cho nên sau khi đi đến cuối con phố chính, chiếc kiệu nhỏ lại quay về, dừng trước hàng ăn vì không có lựa chọn nào khác.
Kiệu phu vén màn lên, người đi ra là một nữ khách.
Tuy là ngày hè nhưng ả vẫn đeo mạng che mặt. Sau khi vào quán, ả đứng giữa phòng, nhìn quanh một vòng, có vẻ sợ bẩn nên không chịu ngồi xuống.
Ông chủ đi ra đón tiếp, ân cần lau sạch bàn ghế lần nữa, đang cười cầu tài định nói chuyện thì nữ khách đột nhiên nói trước: "Tứ tỷ không ở ngoài này à?"
Nụ cười đông cứng trên gương mặt tròn của ông chủ, có điều chỉ sau nháy mắt ông ta đã khôi phục vẻ tự nhiên, vắt chiếc khăn lên vai, đáp: "Nghỉ ngơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886479/quyen-2-chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.