"Ngươi xem, Tĩnh phi đúng là biết chăm sóc nơi ở, nơi này không khí mát mẻ ôn hòa, dù không mát lạnh như Dật Tiên điện nhưng lại làm người ta cảm thấy dễ chịu, an nhàn..." Hoàng đế Đại Lương vừa khen một câu, đột nhiên lại cảm thấy có chút khác thường. "Nhưng hôm nay hình như hơi thanh tĩnh quá mức? Không phải ngày sinh của Tĩnh phi sao? Cho dù không có khách đến cửa chúc mừng thì ít nhất cũng phải có tiếng cười nói huyên náo chứ?"
"Chắc là vì..." Cao Trạm cố gắng cân nhắc lời nói. "Tĩnh phi nương nương thích yên tĩnh, không mở yến tiệc, nếu buổi sáng khách khứa tới chúc mừng đã đến thì bây giờ đã là buổi chiều, mọi người đã chúc mừng xong cho nên mới yên tĩnh thế."
"Ngươi đúng là giỏi tìm lý do." Lương đế liếc nhìn ông."Tưởng trẫm không biết sao? Tĩnh phi không phải người được chú ý trong cung, e là cũng không có mấy người nhớ hôm nay là ngày sinh của nàng. Nếu là Việt phi thì đừng nói là buổi chiều, cho dù đêm đến khách khứa cũng vẫn dập dìu không dứt."
"Hoàng thượng thánh minh!" Cao Trạm cố gắng nở nụ cười ngây ngô. "Đó là Việt nương nương vốn thích náo nhiệt nên mọi người mới đến cho nương nương vui."
Hoàng đế Đại Lương giơ chân đá hắn ta một cái. "Đúng là ngươi không đắc tội ai bao giờ. Trong cung này, thích náo nhiệt thì tốt, không thích náo nhiệt như Tĩnh phi cũng tốt."
"Hoàng thượng nói rất phải." Cao Trạm cúi người thấp hơn nữa. "Đã đi đến đây rồi, nô tài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886478/quyen-2-chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.