Mai Trường Tô ngồi dưới gốc cây đa cành lá um tùm trong vườn nhà mình, vừa chơi trò đoán tay phải tay trái với Phi Lưu vừa nghe Đồng Lộ bẩm báo những chuyện phát sinh lúc tiễn đưa quận chúa hôm nay.
Trừ lúc nói đến chuyện Vũ Văn Huyên bất ngờ xuất hiện, Mai Trường Tô chăm chú nghe một chút, còn những chuyện khác hình như chàng đều không quá chú ý. Nghe đến cuộc tỷ thí giữa Tiêu Cảnh Duệ và Niệm Niệm, truyền nhân của Át Vân, chàng cũng chỉ ờ một tiếng, thậm chí chân mày cũng không thèm nhíu lấy một lần.
Thực ra suy nghĩ tỉ mỉ thì thái độ này của chàng cũng không hề kỳ quái.
Bất kể là Tiêu Cảnh Duệ hay là đồ đệ của Nhạc Tú Trạch cũng không có danh tiếng gì lớn trên võ lâm, đối với Mai lang Giang Tả nắm thiên hạ đệ nhất đại bang trong tay, đã nhìn quen các cuộc quyết đấu đỉnh cao trong giang hồ thì việc tỷ thí ở trình độ này quả thật không thể làm cho chàng hứng thú.
Nếu không phải vì xem Tiêu Cảnh Duệ như một bằng hữu thì e là chàng còn chẳng muốn biết đến kết quả.
"Bên trái!" Phi Lưu kêu to một tiếng, bỏ bàn tay che mắt xuống.
Mai Trường Tô mỉm cười xòe tay trái ra, bàn tay trống không. Thiếu niên lập tức xị mặt, ngay cả Đồng Lộ đứng bện cạnh cũng không nhịn được cười.
"Được rồi, ngươi thua ba lần rồi, phải bị phạt. Đi bổ dưa lê giúp Cát thẩm, bây giờ Tô ca ca muốn ăn một miếng."
"Dưa lê!" Phi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886471/quyen-2-chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.