Mật thất không phải quán trà, nói chuyện đến đây là đã hết lời, không có lý do gì để tiếp tục ngồi nói chuyện trên trời dưới bể nữa. Mặc dù chuyên này không đạt được mục đích nhưng bản thân Tĩnh vương cũng hiểu rõ hi vọng thoát thân của Cảnh Ninh không lớn, cho nên hắn chỉ hơi thất vọng chứ không chán nản.
Hai người lạnh nhạt cáo biệt rồi đi theo lối bí mật, ai về phòng người nấy.
Tiêu Cảnh Diễm dù xây phủ lập nha, có thân binh của chính mình, có uy vọng cực cao trong quân nhưng dù sao cũng chỉ là một hoàng tử con tần thiếp có phong hiệu quận vương, lại không được hưởng nhiều đặc quyền như Dự vương, cho nên trừ phi là những ngày đặc biệt như ngày rằm, ngày tết, ngày sinh, ngày tế lễ, còn bình thưòng nếu không cin chỉ thì không thể tùy ý ra vào hậu cung.
Sau hôm cầu xin Tiêu Cảnh Diễm giúp đỡ, liên tiếp nhiều ngày Tiêu Cảnh Ninh không thấy bóng dáng vị Thất ca này. Trong lòng không khỏi sốt ruột, bất chấp cung quy nghiêm cẩn, Tiêu Cảnh Ninh phái cung nữ cải trang mang thư chính tay mình viết đến phủ Tĩnh vương tìm Quan Chấn, nhưng cung nữ còn chưa ra khỏi cổng Định An đã bị cấm quân phát hiện và chặn lại.
Sau khi nghe tin chạy tới, Mông Chí chỉ thu lá thư, đuổi cung nữ quay lại nội uyển rồi nghiêm lệnh cho thủ hạ không dược tiết lộ chuyện này ra ngoài, che giấu giúp Cảnh Ninh.
Đêm đó, ông ta bí mật đến phủ Tĩnh vương đưa thư cho Tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886470/quyen-2-chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.